Hơn ba ngày kể từ khi sản phụ P.T.V.T. (SN 2001, trú tại Hạ Đoạn 2, phường Đông Hải, TP Hải Phòng) tử vong sau ca sinh mổ tại Bệnh viện Phụ sản Hải Phòng, nỗi đau vẫn bao trùm căn nhà nhỏ nơi khu phố ven biển. Trên bàn thờ nghi ngút khói hương là di ảnh người mẹ trẻ, phía dưới là ba đứa con thơ – trong đó có một trẻ sơ sinh vừa chào đời đã vĩnh viễn mất đi vòng tay mẹ.
Cái chết của sản phụ không chỉ là bi kịch của một gia đình nghèo, mà còn đặt ra hàng loạt câu hỏi về quy trình chuyên môn, trách nhiệm theo dõi hậu phẫu và nghĩa vụ thông tin của cơ sở y tế, khiến dư luận không khỏi băn khoăn.
Từ ca sinh mổ “bình thường”
heo người thân, ngày 21/1, sản phụ P.T.V.T. nhập viện trong tình trạng tỉnh táo, sức khỏe ổn định để sinh mổ lần thứ ba. Trưa 22/1, ca phẫu thuật được tiến hành. Đến khoảng 11h45, em bé chào đời an toàn, sản phụ tỉnh lại, gọi điện báo tin vui cho gia đình.

Mọi thứ lúc đó diễn ra như một ca sinh mổ thông thường, không có dấu hiệu cho thấy nguy cơ đặc biệt.
Đến cú sốc phản vệ và khoảng lặng đáng ngờ
Sau ca mổ, gia đình được bác sĩ tư vấn sử dụng thuốc truyền kháng sinh, giảm đau và dưỡng chất phục hồi sau sinh. Anh Hoàng Hải (chồng sản phụ) cho biết đã chủ động thông tin việc vợ từng có tiền sử dị ứng kháng sinh, dù không nhớ rõ loại thuốc cụ thể.
Tôi đã nói rõ vợ tôi bị dị ứng kháng sinh, nhưng bác sĩ trấn an đây chỉ là thuốc giảm đau, không sao. Nếu được kiểm tra phản ứng thuốc trước khi tiêm thì có lẽ vợ tôi đã không phải ra đi oan ức như vậy”, anh Hải nghẹn ngào.
Điều khiến gia đình và dư luận đặt câu hỏi là trong khoảng thời gian từ sau 12h đến gần 18h, gia đình không nhận được bất kỳ thông tin nào về diễn biến sức khỏe của sản phụ, dù thuốc đã được tiêm truyền.

Chỉ đến khi tình trạng trở nên nguy kịch, bệnh viện mới thông báo sản phụ bị sốc phản vệ do thuốc, yêu cầu người nhà ký giấy chuyển sang Bệnh viện Việt Tiệp cấp cứu.
Khi chuyển viện thì đã quá muộn
Theo người thân, khi sản phụ được đưa tới Bệnh viện Việt Tiệp, bệnh nhân đã ngưng tim, giãn đồng tử. Dù các bác sĩ tuyến trên nỗ lực cấp cứu, nhưng không thể giành lại sự sống cho người mẹ trẻ.
Nếu nguyên nhân trực tiếp là sốc phản vệ, thì thời gian phát hiện và xử trí đóng vai trò sống còn. Khoảng trống thông tin kéo dài nhiều giờ đồng hồ đang là điểm mấu chốt cần được các cơ quan chuyên môn làm rõ.
Nỗi đau của người nghèo và ba đứa trẻ mồ côi mẹ
Gia đình nạn nhân có hoàn cảnh khó khăn. Anh Hoàng Hải làm nghề shipper, chị P.T.V.T. trước đây là công nhân, thu nhập chỉ đủ trang trải cuộc sống. Sự ra đi đột ngột của người mẹ khiến hai đứa trẻ 6 tuổi và 4 tuổi bỗng chốc mồ côi mẹ. Đứa trẻ sơ sinh vừa lọt lòng đã phải đi xin sữa từ những người mẹ khác trong xóm, khiến nhiều người không cầm được nước mắt trong tang lễ.
Tang lễ diễn ra trong không khí nặng trĩu. Những ánh mắt lặng im, những nén nhang cúi đầu không chỉ tiễn biệt người đã khuất, mà còn gửi gắm mong mỏi về một sự thật được làm sáng tỏ.
Chờ giám định, nhưng không thể là sự im lặng
Theo chị Phạm Thị Dinh (người thân nạn nhân), sau sự việc, đại diện Bệnh viện Phụ sản Hải Phòng có đến thắp hương, thăm hỏi, động viên gia đình. Tuy nhiên, đến nay, gia đình vẫn chưa nhận được câu trả lời rõ ràng về nguyên nhân tử vong cũng như trách nhiệm liên quan.
Trao đổi với phóng viên, PGS.TS. Vũ Văn Tâm – Giám đốc Bệnh viện Phụ sản Hải Phòng cho biết, đơn vị đang chờ kết luận giám định y khoa của Bộ Y tế, sau đó mới có thông tin trả lời chính thức.

Việc chờ giám định là cần thiết. Nhưng với một sinh mạng đã mất, với ba đứa trẻ mồ côi mẹ và niềm tin của người dân đối với ngành y, sự chờ đợi ấy không thể đồng nghĩa với im lặng kéo dài.
Cần một câu trả lời minh bạch
Gia đình nạn nhân mong muốn các cơ quan chức năng sớm vào cuộc, điều tra khách quan, toàn diện, làm rõ nguyên nhân tử vong, quy trình chuyên môn và trách nhiệm liên quan, để trả lại công bằng cho người đã khuất.
Hơn cả một kết luận y khoa, dư luận đang chờ đợi sự minh bạch và trách nhiệm, bởi mỗi ca tử vong sản phụ không chỉ là nỗi đau riêng của một gia đình, mà còn là thước đo cho sự an toàn và nhân văn của hệ thống chăm sóc sức khỏe.
